Mẹ ơi, mẹ buồn lắm phải không?
Con mẹ mãi rồi chẳng chịu lớn
Vẫn khóc khi gặp điều gian khó
Vẫn mãi ngây ngô mãi dại khờ. Continue reading “Ở ga…”
Category: Thẩn
Buýt 45
Và thế rồi những ngày hè đằng đẵng
Đêm nằm dài nghe gió thổi miên man
Cơn mưa rào lau không gian quang đãng
Ngắm bầu trời kể chuyện những vì sao,
Lên con tàu đi tới hành tinh lạ
Nghe âm vang hơi thở của Đại Dương
Khát vọng gì ngoài vũ trụ bao la
Khi trong tim còn trăm ngả vô hướng? Continue reading “Buýt 45”
Phù thảo
Tôi một mình trong cơn giông xám xịt
Khi tà dương khuất bóng mây mù giăng
Gió thét gào trên vực thẳm da diết
Gọi mưa về trong tiếng sấm rền vang. Continue reading “Phù thảo”
Tàn xuân
Tôi mong sao đêm dài
Mãi là đêm trằn trọc
Đừng làm tôi bật khóc
Nhắc nhớ về ngày mai.
Tôi ước sao cảnh vật
Mãi êm đềm xa vắng
Đừng in hằn khóe mắt
Đang lệ buồn dài lăn.
Này Ngài Biết tuốt ơi
Này ngài Biết tuốt ơi
Ngài biết tôi sớm tối
Vạn dặm băng đồi núi
Nghìn trùng vượt biển khơi?
Tôi là ai ngài hỡi?
Tôi tên gì ngài nhỉ?
Thôi thì như chiếc lá
Lìa cành rồi bay đi.
Bay đi theo ngọn gió
Qua mặt hồ tĩnh lặng
Xuyên rừng thông hun hút
Đậu gót lữ khách ngang.
Vô đề
Đêm đông buốt lạnh kín bưng mành
Áo ấm len dày bận hai manh
Ly nước đen tuyền nghi ngút khói
Lớp bơ mịn sánh quyện vòng quanh
Đầu môi hun nóng hương mời gọi
Cuống họng xé cào vị đắng thanh
Run rẩy rùng mình lòng tự hỏi:
Nhâm nhi vài ngụm hết sao nhanh?

Tạo nên đồng cỏ…
Tạo nên đồng cỏ…
Tạo nên đồng cỏ mênh mang
Cần ngọn ba lá, ong vàng một đôi,
Một ong, một ngọn cỏ rồi
Thêm một chút nữa mộng vời phiêu diêu.
Nếu ong vàng chẳng bao nhiêu,
Mộng mơ cũng đủ nên nhiều đồng xanh.
(Dịch từ bài thơ To make a prairie của Emily Dickinson)
Nguyên tác:
“To make a prairie it takes a clover and one bee,
One clover, and a bee.
And revery.
The revery alone will do,
If bees are few.”

Đội phó
ĐỘI PHÓ
Tám năm trời, anh – người hùng thầm lặng
Lúc cứu thua, khi bàn thắng, ba điểm
Có ai hay bao lần anh chấn thương
Vẫn trở lại lá chắn thép oai hùng.
Biết làm sao khi không đủ thể lực
Để mặn mà chốn khắc nghiệt – Ngoại hạng Anh
Người cũng phải chọn con đường: ra đi
Cho bao trái tim nhung nhớ nào nguôi.
Bao ông lớn gọi mời không ham
Cũng chẳng chọn đối đầu đồng đội cũ
Chỉ về nơi quê hương khởi nghiệp
Giữ trong mình những kỷ niệm Liverpool.
Xin nói lời tạm biệt, người đội phó thân yêu
Anh đi rồi nhưng sẽ mãi còn đó
Hình bóng một số Năm vĩ đại
Những đường nét xăm trổ nghệ thuật
Nơi pháo đài Anfield…

Mưa
MƯA
Một ngày đông mưa nhớ ngày hè
Lộp bộp, lộp bộp rơi từng hạt
Mưa đến rồi sao? Đến vội vàng…
Trời đen chớp lóe toan rạch nát
Tầng mây ì ùng sấm âm vang.
Hàng cây ngả nghiêng đôi cơn gió
Xào xạc tiếng lá cành đung đưa
Ào ào thác đổ tung bọt nước
Con đường trắng xóa một chiều mưa.
Bên ô cửa sổ lấm tấm nước
Nhìn quanh dòng người hối hả bước
Có chăng ai đó hiểu được mưa,
Hiểu được lòng tôi nhớ một người?

