“Don’t criticize my manifesto.”
— W.A.
Yes, dear, blessing is this—you stayed just you, always.
Else, how’d I behold, in that, purest of graces.
“Don’t criticize my manifesto.”
— W.A.
Yes, dear, blessing is this—you stayed just you, always.
Else, how’d I behold, in that, purest of graces.
Liệu ích gì nếu anh viết xuống đây
Những chữ lạ em sẽ không thể đọc?
Ích gì không nếu như anh thổ lộ
Những suy tư đang dồn dập lòng anh
Những suy tư chỉ biết hướng về em
Trong tiếng lời ở lại với anh thôi?
Ích chi nữa những câu hỏi rối bời?
Anh thương em nên anh phải cất lời
Không viết ra tức là không tồn tại
Trong nghĩa địa thời gian phảng phất mãi
Không hình hài tức là không rõ nghĩa
Khi anh sống thảy là nhờ yêu em.
Em ơi, em có biết
Đã bao ngày anh đi qua cõi sống
Mang trong mình hình bóng của riêng em
Để gói ghém chờ mong và hy vọng
Như một kẻ mộng du chỉ nhắm mắt
Nghĩ về em mà tiến về phía trước
Những bước đường em qua những phương trời em đến
Những miền quê em phù phép màu nhiệm
Là đất hẹn cuối chân trời anh trông
Continue reading “Thơ tình viết về một người đàn bà có có tên”
Những cánh cửa toa tàu khép lại
Tiếng mưa rơi ngớt dần trên mái
Em gái nhỏ dưới sân ga đứng lặng
Vẫy tay chào qua ô kính nhòe nước
Đôi mắt trong mở chân trời mơ ước
Khuất xa dần sau những tiếng còi vang.

tặng V.A
Nào ông chén tiếp tôi mời
Bao nhiêu rượu đó mà lời có ra
Giờ tôi mới thấy ngà ngà
Thu vương giọt nắng la đà khóm cây
Ngoài sân lá úa rơi đầy
Nhìn qua ô cửa đó đây muộn sầu
Uống cho vơi vợi niềm đau
Uống cho quên hết những câu quặn lòng.
Cơn mơ sang đem cho tôi giấc mộng
Thiếp đi rồi cả cuộc sống trổ đơm
Đưa tôi đi trong chiều hôm khói đượm
Gọi tôi về bên bếp bà thổi cơm.
Hỡi biển cả bao la
Như câu ca thuở nào
Xin cho tôi sống lại
Những năm tháng xưa cũ
Xin cho gió còn mãi
Vang vọng tiếng cười ai.
Biển bao la biển hỡi
Làm sao tôi có thể
Mang Người về bên tôi
Khi hy vọng qua rồi
Trên dập dềnh mặt nước
Cuộn sóng lòng chơi vơi?
Continue reading “Biển”
Chỗ tớ mưa và rét lắm cậu ạ
Tớ trở về mà lòng cứ quạnh hiu
Nhớ hơi ấm từ nụ cười cậu quá
Nhớ đôi mắt dịu hiền chớp hàng mi.
Những con đường ngỡ quen chợt hóa lạ
Tên vẫn thế mà chẳng biết về đâu
Những chuyến xe theo nhịp còi hối hả
Chở tớ đi những bến vắng không tàu. Continue reading “Viết vội”
Giã từ nhé Người ơi
Mai tôi phải đi rồi
Đến một chân trời mới
Nơi vạn dặm xa xôi.
Tiếng còi tàu đã hú
Lời chia tay đã gửi
Bao tình xưa nghĩa cũ
Trao gió những dòng thư.
Continue reading “Giã từ”
Chuyến xe vắng những hàng ghế trống không
Có tiếng nói đưa tôi vào giấc mộng
Mơ gặp mẹ, mơ gặp bố, gặp em
Rộng vòng tay đón tôi về âu yếm. Continue reading “Gật gù”