Trận chung kết mình đã mòn mỏi chờ đợi từ rất lâu…
Bốn năm về trước, khi còn học lớp Tám, còn là một thằng bé tràn đầy ước mơ và hy vọng, cũng vào một đêm Chủ nhật lành lạnh thế này, mình được chứng kiến Gerrard cùng toàn đội bước lên khán đài nâng cao chiếc cúp liên đoàn. Đó là những ký ức gần gũi nhất của mình về một chức vô địch cũng như một trận chung kết.

Giờ đây, sau bốn năm, khi đã là một chàng trai luôn hờ hững trước ngưỡng cửa cuộc đời, mình mới được theo dõi một trận chung kết nữa…, và bóng hình lịch sử lại phủ khắp Wembley. Vẫn là trận chiến giữa nửa đỏ và nửa xanh. Nhưng là một nửa xanh đẳng cấp hơn nhiều lần so với đội bóng hạng nhất Cardiff – nửa xanh thành Manchester. Vẫn là cuộc tranh tài của những người họ hàng trên hai chiến tuyến. Nhưng không phải anh em nhà Gerrard mà là anh em nhà Toure. Vẫn là một đội hình phong độ thất thường. Nhưng không còn những hung thần như Gerrard, Kuyt, Carragher, Agger hay Suarez… mà là lớp trẻ với những cầu thủ có tiềm năng nhưng còn thiếu kinh nghiệm trinh chiến trong một trận cầu lớn. Vẫn là một người thầy với tâm huyết vô bờ. Nhưng không phải huyền thoại một thời của Anfield với những triết lý bóng đá có phần hoài cổ mà là một huấn luyện viên tài năng cá tính luôn biết cách truyền lửa cho học trò dù là trong những tình thế ngặt nghèo nhất. Vẫn là một trận cầu phải được phân định bằng loạt sút luân lưu cân não, một trận chiến dữ dội đến tận phút cuối cùng. Nhưng đáng tiếc là chỉ có hai bàn thắng chia đều cho mỗi đội chứ không phải con số bốn như ngày trước…
Và cứ thế lịch sử dần khuất bóng. Nhà vô địch không còn là Liverpool nữa, và mình không còn được reo hò như thể muốn đánh thức cả xóm dậy nữa.

Khoảnh khắc Coutinho gỡ hòa cho Liverpool, mình đã bắt đầu mường tượng về một chức vô địch đầu tiên cho Klopp, bắt đầu hình dung ra hình ảnh các cầu thủ đem chiếc cúp về Merseyside ăn mừng cùng cổ động viên trong sự hân hoan náo nức của một bầu trời đêm rực rỡ sắc đỏ, đã sắp xếp sẵn trong đầu những gì cần nói để khoe khoang với lũ bạn trên lớp… Một pha lộn xộn được bắt đầu và kết thúc bởi chính cầu thủ người Brazil với một cú ra chân nhanh như cắt. Mình như nín lặng rồi vỡ òa trong niềm vui, và cả những giọt nước mắt.
Trớ trêu thay, định mệnh gọi tên anh trong vai trò người hùng rồi lại giáng anh xuống làm một kẻ tội đồ. Cú sút luân lưu hỏng ăn của anh có lẽ cũng chính là khởi điểm cho thất bại của The Kop.

Nhưng biết sao được, bóng đá là vậy mà…
Làm cổ động viên Liverpool là vậy mà. Tình yêu của bạn với Quỷ đỏ luôn được thử thách đến mức làm nản lòng những con người nhẫn nại nhất.

Nếu các bạn cũng như mình, đợi chờ trong bốn năm để được chiêm ngưỡng đội bóng con cưng bước lên đỉnh vinh quang, thì tiếp tục đợi chờ có là chi?
Nếu ta đã yêu nó bằng một con tim cháy bỏng, thì tiếp tục yêu thương nó vô điều kiện có đáng là bao so với những nhọc nhằn ta đã trải qua để đi được chặng đường này?
Bởi một điều, ta là những Liverpudlian…
