Sir George Martin

“Có những nơi tôi ghi tâm khắc cốt
Trong cuộc đời dẫu lắm chốn đổi thay
Đổi thay rồi để dần dà mai một
Đây nguyên vẹn, kia cát bụi gió bay
Vẫn đong đầy miền ký ức nội tại
Bên người thương, bè bạn
khắp ngả đường
Người ra đi hay là người ở lại
Suốt cuộc đời tôi cũng mãi nhớ thương.”

(“There are places I remember
All my life, though some have changed
Some forever not for better
Some have gone and some remain
All these places had their moments
With lovers and friends
I still can recall
Some are dead and some are living
In my life I’ve loved them all”)

In my life – The Beatles

Abbey Road Sudios với tôi là một nơi như thế. Paul McCartney lém lỉnh cùng cây bass Höfner, John Lennon ngồi vắt vẻo bên bàn với khuôn mặt láu cá, hài hước, George Harrison trầm tư bên chiếc Gretsch Tennessean, Ringo Starr với hai chiếc dùi trống trong tay cùng nụ cười luôn thường trực trên môi. Và George Martin chỉ đạo, hướng dẫn cả bốn thành viên thực hiện thu âm. Những ký ức ấy, nó đong đầy trong từng ngóc ngách, từng vật dụng, từng nhạc cụ, từng thiết bị thu âm, để rồi hơn nửa thế kỷ qua đi, bao người yêu âm nhạc Beatles vẫn mãi rạo rực nhớ về.

original_12
George Martin cùng The Beatles thu âm album “A hard day’s night”. Ảnh: thebeatles.com

“Người ra đi hay là người ở lại. Suốt cuộc đời tôi cũng mãi nhớ thương.” Hơn 35 năm trước, John Lennon ra đi trong dòng nước mắt tiếc thương của cả nhân loại. Chỉ khoảng 20 năm sau đó, George Harrison cũng tiếp bước ra đi một cách “trầm lặng” trong đau đớn vì căn bệnh nan y hành hạ ông hàng năm trời. Khi tôi bắt đầu biết đến Beatles, họ đã không còn trên cõi đời này nữa rồi. Thế nên từ trước đến giờ tôi chỉ còn biết tự nhủ với bản thân rằng: Paul và Ringo vẫn còn đó, tức là Beatles vẫn còn đó. Niềm tin ấy càng được củng cố trong tôi khi chứng kiến “the cute Beatle” và “the funny Beatle” song ca “With a little help from my friends” ở cái tuổi thất thập cổ lai hy. Hơn hết cả, George Martin vẫn còn đó, tức là khi nghe một ca khúc của Tứ quái, đâu đó trên thế giới này, tôi hiểu rằng cây đại thụ đứng sau thành công của nó vẫn trường thọ và tiếp tục phủ bóng lên những thế hệ sau. Nhưng hôm qua, người luôn được coi là thành viên thứ năm, một thành viên “trầm lặng” không kém Harrison của ban nhạc ấy cũng đã ra đi, để lại bao khoảng trống lớn lao trong lòng những người ở lại. Ringo đã khóc. Paul đã khóc. Và có lẽ George cùng John trên thiên đàng cũng chẳng thể kìm nổi giọt nước mắt khi đón người bạn, người đồng nghiệp, người thầy đáng kính của mình lên đoàn tụ.

George Martin khác George Harrison, ông không trầm lặng trong tính cách, mà trầm lặng trong những đóng góp của mình với ban nhạc. Không bước xuống máy bay vẫy tay chào khiến bao cô gái phải xao lòng, người người phải nháo nhác gào thét sau vòng vây của cảnh sát; không xuất hiện trên sân khấu biểu diễn và làm náo động cả bên kia Đại Tây Dương; không nhận được sự tôn vinh của Nữ hoàng từ rất sớm (năm 1965) vì những đóng góp vô tiền khoáng hậu cho âm nhạc; không. George Martin không có được từng ấy vinh hạnh như bốn thành viên của The Beatles. Người ta có “Beatlemania” (chứng cuồng Beatles) chứ đâu có “Martinmania”? Nhưng không ai có thể phủ nhận rằng công lao của Martin đối với Tứ quái sánh ngang với Lennon – McCartney, và có khi cho rằng “hơn” cả họ cũng chẳng phải là nói quá.

beatlesmartinprod
George Martin và George Harrison. Ảnh: liveforlivemusic.com

Không có Martin, những ký ức tuổi thơ của John đâu thể sống động như vậy trong “Strawberry Fields Forever”? Không có Martin, niềm nuối tiếc về “ngày hôm qua” của Paul đâu thể da diết đến thế trong “Yesterday”? Không có Martin, “Eleanor Rigby” sẽ mãi là một bản pop-rock bình thường và những ca từ vô giá của nó sẽ lạc lõng trong phần giai điệu nhạt nhòa của âm nhạc những năm 60. Thế nhưng, phần hòa âm đàn tứ tấu dây ông viết ra đã thay đổi tất cả, biến nó trở thành một ca khúc mang tính cách mạng. Ranh giới giữa pop và nhạc cổ điển đã bị xóa nhòa, tất cả như hòa vào làm một, cả sự lạc lõng của những Eleanor Rigby hay Cha McKenzie

Không có Martin, chắc chắn sẽ không có The Beatles.

Khi nhà quản lý Brian Epstein qua đời, bốn chàng trai vùng Merseyside bắt đầu có những dấu hiệu mâu thuẫn, xung đột, tưởng như có thể đổ vỡ bất kỳ lúc nào. Nhưng may mắn thay, họ còn có George Martin…

Khi âm nhạc toàn cầu đang dần trở nên tầm thường bởi sự xuống cấp của rock ‘n’ roll và những thứ nhạc rập khuôn vô vị khác, diệu kỳ thay, George Martin đã đến với The Beatles, khi ấy còn là một ban nhạc vô danh biểu diễn ở Cavern Club, mang theo thế giới quan của mình cùng niềm đam mê vô tận với âm nhạc cổ điển, biến họ thành bộ tứ vĩ đại nhất thế kỷ, và thay đổi nền nghệ thuật thế giới mãi mãi…

Một huyền thoại thực sự.

Một vì tinh tú trên bầu trời đêm, soi sáng cả thiên hà tăm tối.

h_00471765
George Martin và Brian Epstein. Ảnh: liverpoolecho.co.uk

Riêng với tôi, George Martin là người mà suốt cuộc đời tôi sẽ luôn mang ơn. Âm nhạc của Beatles là thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi trưởng thành, cho tôi hiểu được những giá trị và triết lý sâu sắc của cuộc đời. Khi mới bập bẹ tiếp xúc với tiếng Anh và đa phần chưa thể hiểu hết ý nghĩ của những lời ca mà John, Paul, George hay cả Ringo cất lên, phần nhạc điệu và phối khí trong các ca khúc thời kỳ phòng thu của họ là nguồn cảm hứng vô tận cho tôi lúc tâm hồn, tình cảm có những chuyển biến, xao động. Tôi biết yêu đời, yêu người, biết sầu, biết thương, biết cảm, tất cả là nhờ The Beatles. Và đương nhiên, khi nói đến The Beatles, bạn không thể gạt George Martin ra được, chưa nói đến việc phải đặt ông ấy lên hàng đầu.

Tiếng piano solo du dương, nhẹ nhàng từng khiến tôi rơm rớm nước mắt trong “In my life”, phần hòa âm kỳ công mà tôi luôn ngân nga mô phỏng trên đường đến trường trong “A day in the life” (dù biết người ta rất sợ nghe bài hát khi đang lái xe), “Penny Lane” với tiếng kèn trumpet déo dắt chỉ được nhắc đến một lần trong một quyển sách tiếng Anh tôi từng học qua nhưng lại khiến tôi liếc qua liếc lại và trân trọng như một cuốn sách gia truyền…, tất cả đã thuộc về quá khứ rồi sao?

Vẻ mặt điềm đạm, phong thái chuyên nghiệp cùng nụ cười hiền hậu ấy, không bao giờ tôi còn được chứng kiến nữa sao?

Không bao giờ nữa sao?

Leave a comment