Chớm xuân

Những cánh cửa toa tàu khép lại
Tiếng mưa rơi ngớt dần trên mái
Em gái nhỏ dưới sân ga đứng lặng
Vẫy tay chào qua ô kính nhòe nước
Đôi mắt trong mở chân trời mơ ước
Khuất xa dần sau những tiếng còi vang.

Bao yêu thương bao khao khát chói chang
Khuất xa cả sau một cái từ biệt
Bao dằn vặt xé lòng tôi da diết
Chẳng đợi chờ trong nỗi nhớ vụt bay.

Căn phòng tôi bao trang sách đẹp, hay
Cũng xa vời như một miền đất lạ
Còn đâu nữa những ngày đông ngày hạ
Tôi một mình những mộng tưởng lang thang?

Em yêu ơi, yêu em tôi có lỗi?
Quả tim tôi, nó nghẹn ngào câm nín
Nó thét gào trong nỗi nhớ lặng im
Hết buồn rồi, nó chỉ còn biết em

Giấc mơ nào đưa tôi về ký ức
Về bên em trong phút ta sánh bước
(Vì em đấy, tôi chẳng còn mộng ước
Chẳng còn nữa những khát vọng xa xôi)
Ngắm em cười như một đóa hoa tươi
Nở trong tôi một chiều xuân nắng đổ…

Leave a comment