Vẫn thơ tình viết về một người đàn bà có có tên

Liệu ích gì nếu anh viết xuống đây
Những chữ lạ em sẽ không thể đọc?
Ích gì không nếu như anh thổ lộ
Những suy tư đang dồn dập lòng anh
Những suy tư chỉ biết hướng về em
Trong tiếng lời ở lại với anh thôi?

Ích chi nữa những câu hỏi rối bời?
Anh thương em nên anh phải cất lời
Không viết ra tức là không tồn tại
Trong nghĩa địa thời gian phảng phất mãi
Không hình hài tức là không rõ nghĩa
Khi anh sống thảy là nhờ yêu em.

Continue reading “Vẫn thơ tình viết về một người đàn bà có có tên”

Thơ tình viết về một người đàn bà có có tên

Em ơi, em có biết
Đã bao ngày anh đi qua cõi sống
Mang trong mình hình bóng của riêng em
Để gói ghém chờ mong và hy vọng
Như một kẻ mộng du chỉ nhắm mắt
Nghĩ về em mà tiến về phía trước
Những bước đường em qua những phương trời em đến
Những miền quê em phù phép màu nhiệm
Là đất hẹn cuối chân trời anh trông

Continue reading “Thơ tình viết về một người đàn bà có có tên”

Chiều thu qua ô cửa

Late.Autumn.1960
Late Autumn/Akibiyori (1960), Yasujirō Ozu. Ảnh: Shochiku

tặng V.A

Nào ông chén tiếp tôi mời
Bao nhiêu rượu đó mà lời có ra
Giờ tôi mới thấy ngà ngà
Thu vương giọt nắng la đà khóm cây
Ngoài sân lá úa rơi đầy
Nhìn qua ô cửa đó đây muộn sầu
Uống cho vơi vợi niềm đau
Uống cho quên hết những câu quặn lòng.

Continue reading “Chiều thu qua ô cửa”